Mình không nhớ mình xem bộ này từ khi nào, có lẽ cách đây gần 2 năm. Tên phim “Người ngoại tộc” vốn dĩ không có ấn tượng gì, nhưng mình vô tình xem review phim tới quá nửa thời lượng video nên đã quyết định stop ngay để chính thức xem lại từng tập phim cho trọn vẹn cảm xúc.
Lý do bạn nên xem “Outlander”: hơn cả một bộ phim tình cảm
Có những bộ phim để giải trí qua giờ, có những bộ phim để “nghiền ngẫm”, và có những bộ phim khiến bạn phải nhung nhớ sau mỗi tập phim vì vẻ đẹp ám ảnh của nó. “Outlander” thuộc về nhóm thứ ba.
Tin mình đi, xin khẳng định rằng: Outlander không chỉ là một bộ phim mà nó là một trải nghiệm giác quan, là một cuộc hành trình ngược thời gian được thực hiện với sự tôn trọng tuyệt đối dành cho lịch sử, nhưng đồng thời cũng đầy ắp chất thơ điện ảnh.

Dưới đây là ba lý do chính khiến mình recommend bộ phim này.
1. Cốt truyện gây nghiện: Khoa học viễn tưởng gặp sử thi Jacobite
Bộ phim kể về Claire Randall, một nữ y tá người Anh. Câu chuyện mở đầu tại thị trấn Inverness ở Scotland ngay sau khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc. Để cố gắng hàn gắn những tổn thương sau những năm tháng xa cách vì chiến tranh, Claire cùng chồng là Frank, trong một chuyến đi đến Scotland, cô đã vô tình chạm vào một vòng tròn đá cổ Craigh na Dun và bị xuyên không về năm 1743 – thời điểm Scotland đầy biến động, nơi người Highland sống dưới ách thống trị tàn bạo của quân Anh (Redcoats) và ngọn lửa của cuộc nổi dậy Jacobite đang âm ỉ cháy.
Không giống những bộ phim xuyên không “lấy hiện đại dạy bảo quá khứ”, Claire chỉ có một hành trang duy nhất: kiến thức y khoa thời chiến và một cái đầu lạnh của một phụ nữ sống qua chiến tranh. Cô bị mắc kẹt giữa hai phe phái đối địch – gia tộc MacKenzie và quân đội Anh dưới sự chỉ huy của tên sĩ quan tàn bạo Black Jack Randall, là tổ tiên của Frank và có khuôn mặt của Frank.
Và rồi cô gặp Jamie Fraser – chàng chiến binh tóc đỏ với trái tim cao thượng và một quá khứ đầy uẩn khúc. Mối tình giữa Claire và Jamie không chỉ là lãng mạn. Nó được xây dựng trên sự tồn sinh giữa bạo lực, chính trị và lòng trung thành. Mỗi tập phim là một cuộc đấu trí, một sự mặc khải về thân phận con người khi bị đặt giữa hai thế giới không thuộc về mình.
→ Lý do nên xem: Đây không phải phim ngôn tình sến súa. Đây là sử thi được thêu dệt bằng tình yêu, và tình yêu ở đây có vị của máu, của đất, và của những hy sinh thầm lặng.
2. Vẻ đẹp của trang phục
Trang phục trong Outlander không chỉ là quần áo – chúng là nhân vật thứ hai trong phim.
Nhà thiết kế Terry Dresbach (người đã dành hơn một năm chỉ để nghiên cứu trước khi may một chiếc áo đầu tiên) đã làm một điều phi thường: bà tái hiện Scotland thế kỷ 18 một cách chân thực tàn nhẫn, chứ không phải đẹp như trong tranh vẽ.
→ Chất liệu: tuyệt đối không có lụa mỏng manh hay nhung lộng lẫy trong các cảnh ở vùng cao nguyên. Thay vào đó, chất liệu chủ đạo là len thô, vải lanh và da – bởi vì ở Scotland năm 1743, thời tiết ẩm ướt, lạnh giá và khắc nghiệt nên điều quan trọng nhất là giữ ấm và khô ráo, không phải là thời trang. Dresbach thậm chí đã tự tay nhuộm vải bằng vỏ cây, rêu và thực vật địa phương để có được những gam màu xám xịt, nâu sẫm, xanh rêu – những màu sắc của đất trời Scotland lạnh lẽo.

Và chiếc váy cưới của Claire thật sự là một kiệt tác nghệ thuật. Được may từ hơn 12 mét vải, nặng 13.6kg, với hàng ngàn nếp xếp ly nhỏ xíu được tạo bằng tay. Không chỉ đẹp, chiếc váy còn là biểu tượng của sự lãng mạn thuần khiết.

Có thể nói trang phục trong Outlander chính là một công cụ để kể chuyện bằng hình ảnh (visual storytelling) hiệu quả ngay từ mùa đầu tiên. Trang phục năm 1945 của Claire mang phong cách thoải mái, giản dị, pha chút nam tính của thời hậu chiến (quần tây, áo sơ mi). Ngay khi xuyên không sang năm 1743, sự bó buộc của chiếc áo nịt ngực (corset) và những lớp váy nhiều tầng không chỉ thể hiện sự khác biệt về thời đại mà còn là sự gò bó về thân phận mà cô phải đối mặt.

Terry Dresbach đã từ bỏ những bản vẽ lịch sử. Bà để thực sự sống ở Scotland, trong một ngôi nhà 700 năm tuổi, để cảm nhận cái lạnh ẩm thấp và gió. Bà nói: “Tất cả những bức tranh thế kỷ 18 với những cô gái diện váy nhung trong phòng khách ấm áp đều vô dụng khi bạn đứng trên một ngọn đồi không có cây cối ở Scotland.” Chính sự thực tế tàn nhẫn ấy đã tạo nên sự chân thực đến nghẹt thở của trang phục.
3. Bối cảnh Scotland
Cảnh quan Scotland trong Outlander mùa 1 như một thực thể sống, có thể thở, đe dọa và ôm ấp các nhân vật.
→ Địa danh và cách chúng kể chuyện:
-
Castle Leoch (Lâu đài Doune): Pháo đài của gia tộc MacKenzie. Những bức tường đá lạnh lẽo, những hành lang tối tăm, và sảnh lớn với lò sưởi rực lửa – tất cả tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa ngột ngạt, nơi Claire vừa được chở che vừa bị giam cầm.
-
Lallybroch (Midhope Castle): Ngôi nhà của Jamie. Khác với Castle Leoch, Lallybroch mang một vẻ đẹp bình dị, ấm áp và gần gũi. Cánh cổng vòm bằng đá, khoảng sân lát sỏi, và những cánh đồng trải dài – đây là hình ảnh của một tổ ấm, của sự bình yên mà Jamie hằng khao khát.
-
Cranesmuir (làng Culross): Ngôi làng với những con đường lát đá gần như nguyên vẹn từ thế kỷ 17-18. Nhà sản xuất đã không xây dựng lại – họ tìm thấy một nơi thực sự còn tồn tại nguyên vẹn và quay tại đó. Những bức tường rêu phong, những mái ngói cũ kỹ, và cả cái không khí vùng quê thời trung cổ đến nỗi mình có thể ngửi thấy mùi đất ẩm và khói từ lò sưởi. Điều này thật sự quá tuyệt vời và chân thực.
-
Craigh na Dun (vòng tròn đá cổ): Được tạo dựng từ… xốp! Cũng chỉ vì lý do bảo tồn di tích mà đoàn làm phim đã phải dựng lại toàn bộ vòng tròn đá bằng xốp và sơn giả đá. Nhưng kết quả trên màn ảnh lại chân thật đến thế. Những tảng đá dựng đứng giữa một ngọn đồi trống trải, với mây trời xám xịt phía sau – nó trông như một cánh cổng giữa hai thế giới thực sự tồn tại.
-
Fort William (Lâu đài Blackness): Tòa lâu đài có biệt danh “con tàu không bao giờ cập bến” vì hình dáng độc đáo của nó. Với những bức tường đá sẫm màu, nước bao quanh, và không khí u ám, nó là hiện thân của sự đàn áp tàn bạo – nơi Black Jack Randall tra tấn Jamie và là cơn ác mộng của tất cả người Highland.
Điều làm mình đặc biệt trân trọng là ekip làm phim không lai tạo lịch sử. Họ không thêm thắt những tòa lâu đài lộng lẫy không có thật, cũng không hô biến Scotland thành xứ sở thần tiên như nhiều bộ phim khác. Họ chọn những di tích có thật, những ngôi làng còn tồn tại, và quay chúng trong điều kiện thực tế – mưa, gió, bùn lầy, và ánh sáng tự nhiên thay đổi từng giờ. Điều đó làm nên một Scotland chân thực đến mức mình có thể cảm thấy cái lạnh cắt da qua màn hình.

Về mặt kỹ thuật, Outlander sử dụng một phong cách quay phim đầy chất thơ và hoài cổ. Họ thường dùng ống kính góc rộng để ghi lại toàn cảnh hùng vĩ của núi đồi Scotland, sau đó cắt ngay vào cận cảnh đôi mắt Claire với những biểu cảm vi tế nhất. Sự tương phản giữa vĩ mô và vi mô này là một thủ pháp kể chuyện bằng hình ảnh xuất sắc: nó cho thấy một con người nhỏ bé đến nhường nào trước lịch sử rộng lớn.

Ánh sáng trong phim chủ yếu là ánh sáng tự nhiên hoặc ánh sáng nến, lửa lò sưởi. Gần như không có đèn điện hiện đại. Điều này tạo ra một không gian ấm áp, lung linh nhưng cũng đầy bí ẩn – giống hệt cảm giác ngồi bên lửa trại vào một đêm mùa đông ở vùng cao nguyên. Nghe đã thấy tuyệt rồi phải không.

Outlander không dành cho những ai muốn xem giải trí nửa vời, bởi nó còn chứa cả những phân cảnh bạo lực nghiệt ngã, một số cảnh tra tấn và hãm hiếp nam nam rất khó xem khiến những người nhạy cảm muốn skip hoặc drop phim ngay. Dù là vậy thì cũng không thể thiếu những cảnh ân ái phô diễn cơ thể và khuôn mặt rất đẹp của Claire /hẹ hẹ/ Bộ phim dành cho những người dám sẵn sàng đắm chìm trong một câu chuyện tình yêu vượt qua ranh giới thời gian, trong một bức tranh lịch sử được tái hiện bằng tất cả sự tôn trọng và tài năng, và trong một vẻ đẹp điện ảnh đến mức mỗi khung hình đều có thể treo lên tường như một bức tranh.

